(tiếng nhạc đầy năng lượng)
- Huấn luyện cảm xúc luôn bắt đầu
với bốn bước đầu tiên
cho phép cảm xúc (các từ ngữ kêu vang)
trở nên bớt mãnh liệt hơn.
(các từ ngữ kêu vang)
(lằn đường kêu vang)
(màn hình trượt nhanh)
Tiếp theo sau điều này thường là
việc lắng nghe một cách im lặng,
để giúp con bạn có thời gian bình tĩnh
hoặc chia sẻ với bạn những gì xảy ra.
Bước cuối cùng của huấn luyện cảm xúc là
nơi bạn có thể giúp trẻ giải quyết vấn đề
hoặc thậm chí thương lượng các ranh giới.
Và điều này được thực hiện tốt nhất
khi trẻ bình tĩnh hơn và cả
cha mẹ và trẻ có nhiều sự nối kết hơn.
(màn hình trượt nhanh)
Chúng ta thường
vội vàng áp dụng huấn luyện
cảm xúc. Chúng ta nhảy vào
và cố trò chuyện thật nhiều
trong khi trẻ đang tràn ngập
với những cảm xúc của em.
Điều này có thể khiến trẻ trong độ tuổi
thiếu niên cảm thấy thực sự áp lực.
Kết quả là chúng thường tức giận,
(tiếng càu nhàu của thiếu niên)
chúng la hét và lao ra khỏi nơi đó.
(màn hình trượt nhanh)
Và đôi khi bạn có thể
nhận thấy trẻ thật cáu kỉnh
nhưng bạn có thể không cần phản hồi ngay
mà thay vào đó bạn có thể
hỏi đến chuyện này sau đó.
Vì vậy, đôi khi vấn đề
là phải chậm lại và không nói quá nhiều.
Ngoài ra, một phần quan trọng của
huấn luyện cảm xúc là tìm
(từ ngữ kêu vang)
thời điểm thích hợp để bạn và con bạn
cùng trò chuyện với nhau.
(các từ ngữ di chuyển dồn dập)
Vậy, hãy xem liệu bạn có thể xác định
được thời điểm con bạn cởi mở hơn
để cùng trò chuyện hay không.
Thường thì đây là lúc đi ngủ hoặc
khi không có sự giao tiếp bằng mắt.
Hãy xem một số lời khuyên
về cách xử lý như thế nào với
các cường độ cảm xúc khác nhau
cả cường độ cảm xúc của chính bạn
và cảm xúc của con bạn.
(màn hình trượt nhanh)
- Trẻ ở tuổi thiếu niên có những suy nghĩ
khác nhau về những gì phù hợp với các em
khi áp dụng việc huấn luyện cảm xúc.
Một số trẻ thích đặt tên cho cảm xúc
nhưng người khác có lẽ thấy đó là mỉa mai.
Và trẻ chỉ muốn sự đồng cảm
mà không cần đặt tên cho cảm xúc.
Một số có thể muốn bàn luận kỹ về mọi thứ
vào thời điểm chúng đang xúc động
và người khác thì cần có nhiều thời gian
và dừng lại rồi mới bắt đầu trò chuyện.
Vì vậy, bạn có thể thực sự sử dụng
huấn luyện cảm xúc theo thời gian.
Mọi bước không cần xảy ra cùng một lúc.
Nhiều trẻ ở tuổi thiếu niên không thích
trò chuyện nhiều và đó không có nghĩa là
trẻ không nhận được lợi ích nào
từ việc huấn luyện cảm xúc
nhưng cha mẹ có thể không có được
cảm giác về một cuộc trò chuyện
sâu sắc và có ý nghĩa từ trẻ.
Bất kể các biểu hiện cho sự đồng cảm,
khi bạn đang sử dụng ngôn ngữ như,
"Khó quá... ôi.
"Ồ không! Thật sao?
"Thật tuyệt vời!
"Ôi, khiếp quá!"
Những biểu hiện mà bạn đang làm này
sẽ giúp con bạn biết
rằng bạn đồng tình,
rằng bạn đang lắng nghe,
đây là những cách không phải đương đầu
cho việc đặt tên cảm xúc.
Và bạn cũng có thể sử dụng cảm xúc,
nhưng bạn sử dụng chúng nhiều hơn
trong một cách mà xuất phát từ trái tim.
Vì vậy, thay vì nói điều gì đó như
"Bây giờ con có vẻ rất tức giận,"
bạn có thể nói điều gì đó kiểu
như "Ôi, thật khó chịu!
"Quá buồn.
"Ừ, quá căng thẳng.
"Ồ, tôi quá tức giận."
Khi lời nói xuất phát từ trái tim bạn
và khi bạn thực sự biểu lộ sự đồng cảm
nó có thể giúp con bạn cảm thấy
em được chấp nhận hơn rất nhiều
(các từ ngữ kêu vang)
được hiểu rõ hơn, (các từ ngữ kêu vang)
và gần gũi hơn với bạn.
(các từ ngữ kêu vang)
(tiếng nhạc êm dịu)
Updated